NGƯỜI TÌNH
NGƯỜI TÌNH CỦA TG HOÀNG THANH
NGƯỜI TÌNH
Tác giả: Hoàng Thanh
Có những cuộc gặp gỡ, lúc bắt đầu chỉ tưởng là một đoạn đường đi chung. Đến khi ngoảnh lại mới biết, đó là cả một đời. Anh trở về sau bảy năm lao động ở Đức vào một chiều cuối thu. Chiếc vali cũ không chứa nhiều quần áo, chỉ có vài món đồ lưu niệm, ít tiền dành dụm và một thói quen rất lạ mỗi sáng đều pha một tách cà phê đen, mở cửa sổ thật rộng rồi ngồi lặng nhìn nắng lên.
Bạn bè bảo anh khác trước.
Điềm tĩnh hơn.
Ít nói hơn.
Có cái gì đó giống những người đã đi qua nhiều mùa tuyết, nên khi cười cũng chậm, khi buồn cũng chậm.
Năm ấy anh hai mươi chín tuổi. Đủ trưởng thành để nghĩ đến một mái nhà. Đủ cô đơn để thấy mỗi buổi tối về căn phòng thuê đều dài hơn một ngày làm việc.
Anh gặp Tâm vào một sáng đầu tuần. Cô làm ở phòng kế toán của một công ty xuất nhập khẩu. Hôm ấy anh đến giao dịch. Người con gái mặc chiếc áo dài màu xanh nhạt đang cúi đầu ghi chép. Một sợi tóc rơi xuống trước trán, cô đưa tay vén lên rất khẽ.
Chỉ một động tác nhỏ.
Vậy mà anh đứng nhìn lâu hơn cần thiết.
Người ta vẫn nói tình yêu bắt đầu từ ánh mắt.
Anh lại nghĩ, tình yêu bắt đầu từ một khoảnh khắc rất bình thường, bình thường đến nỗi khi nó đi qua, chẳng ai biết cuộc đời mình vừa đổi hướng. Những ngày sau, anh kiếm đủ mọi lý do để ghé công ty ấy. Có hôm chỉ để nộp một bộ hồ sơ đã có thể gửi qua bưu điện. Có hôm chỉ để hỏi một câu mà gọi điện cũng được.
Bạn bè cười:
— Mày định cưa cô kế toán à?
Anh cũng cười.
— Chắc thế.
Nhưng rồi anh chẳng cần cưa.
Hình như người con gái ấy cũng đang lặng lẽ đợi một ai đó bước vào cuộc đời mình. Tâm không đẹp theo kiểu khiến người khác phải ngoái nhìn. Cô có gương mặt hiền, đôi mắt lúc nào cũng như đang cười, còn giọng nói thì nhỏ đến mức mỗi lần nghe anh đều phải nghiêng người thêm một chút. Chính cái dịu dàng ấy khiến anh thấy lòng mình bình yên. Yêu nhau được vài tháng, anh mới phát hiện Tâm rất ít khi nhắc đến bản thân. Anh kể về những mùa đông nước Đức, cô chăm chú nghe. Anh kể về những ngày làm việc mười hai tiếng giữa tuyết rơi, cô chỉ lặng lẽ rót thêm trà.
Anh kể về ước mơ sau này mở một công ty nhỏ.
Cô cười.
— Em tin anh làm được.
Còn khi anh hỏi:
— Thế còn em? Em thích gì?
Cô thường nhìn ra ngoài cửa sổ.
— Em thích hoa.
— Hoa gì?
— Hoa nào cũng được... miễn là còn nở.
Lúc ấy anh chỉ nghĩ đó là sở thích của con gái.
Sau này anh mới hiểu, có những người yêu hoa vì họ biết đời hoa rất ngắn.
Tâm hay ho.
Đôi khi đang đi giữa phố, cô bỗng dừng lại rất lâu.
Anh hỏi:
— Sao thế?
— Không có gì...
Nhưng anh thấy bàn tay cô đặt lên ngực rất nhẹ.
Rồi cô mỉm cười như chưa từng có chuyện gì.
Có lần hai người leo lên ngọn đồi nhỏ ngoại ô.
Mới đi được nửa dốc, cô bảo mệt.
Anh trêu:
— Mới thế đã thua à?
Cô cười.
— Ừ... em yếu lắm.
Anh tưởng cô đùa.
Anh đâu biết câu nói ấy là sự thật.
Mùa đông năm ấy, anh đưa cô đi khám khi thấy cô thường xuyên mệt mỏi.
Ra đến cổng bệnh viện, Tâm nhất quyết không cho anh vào.
— Em khám sức khỏe định kỳ thôi.
— Anh chờ em.
— Không cần đâu. Lâu lắm.
Cô nói rồi mỉm cười.
Một nụ cười rất đẹp.
Đẹp đến mức anh không hề nhận ra nó đang giấu một nỗi buồn.
Hơn một giờ sau cô bước ra.
Trên tay cầm chiếc phong bì màu vàng.
Vừa thấy anh, cô giấu ngay vào túi.
— Bác sĩ bảo sao?
— Thiếu máu chút thôi.
Rồi cô kéo tay anh sang quán bánh bên kia đường, huyên thuyên đủ chuyện, như thể cuộc khám bệnh chưa từng tồn tại. Có những bí mật, người ta không giấu vì không tin.
Người ta giấu vì quá yêu.
Hai năm yêu nhau.
Anh bắt đầu nghĩ đến đám cưới.
Anh dẫn Tâm đi xem một căn nhà nhỏ đang xây dở.
Không lớn.
Chỉ có một khoảng sân vừa đủ trồng vài bụi hồng.
Anh cười:
— Sau này em thích hoa gì thì trồng.
Tâm đứng rất lâu ngoài cổng.
Bàn tay vuốt nhẹ lên bức tường còn thơm mùi vôi mới.
Ánh mắt cô sáng lên rồi lại chùng xuống.
Đột nhiên cô hỏi:
— Nếu một ngày em biến mất...
Anh bật cười.
— Em viết tiểu thuyết à?
Cô cũng cười.
Nhưng đôi mắt lại đỏ.
— Em hỏi thật.
Anh nắm lấy tay cô.
— Đừng nói những điều ngốc nghếch.
Tâm khẽ gật đầu.
Rồi lặng lẽ quay đi lau khóe mắt.
Anh không nhìn thấy.
Hoặc đúng hơn...
anh không nghĩ mình cần phải nhìn thấy.
Một tối đầu hạ.
Mưa rơi rất nhỏ.
Hai người ngồi trong quán cà phê quen thuộc.
Anh lấy hết can đảm.
— Mình cưới nhau nhé.
Tâm không trả lời ngay.
Cô nhìn những giọt nước đang chảy trên mặt kính.
Rất lâu.
Lâu đến mức anh nghe rõ cả tiếng tim mình.
Cuối cùng cô khẽ nói:
— Em thích làm người tình hơn.
Anh ngỡ mình nghe nhầm.
— Sao cơ?
Tâm cười.
Nụ cười ấy rất dịu.
Dịu như thể cô vừa nói một điều rất bình thường.
— Người tình đẹp hơn người vợ.
Người ta nhớ đến người tình bằng những điều đẹp nhất.
Còn làm vợ...
phải đi qua cơm áo, bệnh tật, già nua...
Anh cười xòa.
— Em đọc tiểu thuyết nhiều quá.
Tâm cũng cười.
Nhưng nụ cười ấy không chạm tới đáy mắt. Cô không nói với anh rằng có những người ngay từ đầu đã biết mình không thể cùng người mình yêu đi hết một con đường.
Ngoài trời, cơn mưa vẫn rơi rất nhẹ. Một chiếc lá vàng lìa cành, xoay tròn trong gió rồi đáp xuống mặt hồ. Anh mải nhìn mặt nước không nhìn thấy giọt nước mắt vừa kịp tan trên khóe mi người con gái ngồi đối diện.
Đó là lần đầu tiên Tâm từ chối lời cầu hôn.
Và cũng là lần đầu tiên số phận lặng lẽ đổi hướng.
Nhưng khi ấy, cả hai đều tưởng...
mùa yêu của mình vẫn còn rất dài.
KHOẢNG CÁCH
Sau lần từ chối lời cầu hôn ấy, giữa anh và Tâm xuất hiện một khoảng trống rất nhỏ.
Ban đầu, nó chỉ giống như một vệt nứt mảnh trên mặt kính. Nếu không nhìn kỹ, người ta sẽ tưởng chẳng có gì thay đổi.
Họ vẫn gặp nhau. Vẫn đi qua những con phố quen. Vẫn ngồi ở quán cà phê cũ, nơi ngoài cửa kính luôn có một nhành hoa giấy nghiêng xuống mỗi khi gió nổi.
Anh vẫn kể chuyện công việc. Tâm vẫn lắng nghe. Có điều, từ sau tối mưa ấy, anh không còn nhắc đến chuyện cưới xin. Không phải vì anh đã thôi muốn cưới cô. Mà vì anh bắt đầu tự ái.
Đàn ông đôi khi có những nỗi buồn rất lạ. Họ có thể chịu được một lời từ chối, nhưng lại khó chịu nổi cảm giác mình không được cần đến. Anh không hiểu vì sao một người con gái yêu mình lại không muốn trở thành vợ mình.
Tâm cũng không biết phải giải thích thế nào. Giữa hai người có một điều không ai nói.
Và chính điều ấy ngày một lớn lên.
Năm ấy anh ba mươi mốt tuổi.
Mẹ anh bắt đầu giục cưới.
Mỗi lần anh về quê, bà lại nhắc:
— Người ta bằng tuổi con đã có hai đứa trẻ chạy quanh nhà rồi.
Anh cười:
— Mẹ lo gì, rồi con cũng cưới.
— Cưới ai?
Anh im lặng.
Mẹ biết anh có người yêu. Bà từng gặp Tâm một lần, cũng quý vẻ dịu dàng của cô. Nhưng sau nhiều năm không thấy anh nhắc chuyện cưới xin, bà bắt đầu sốt ruột.
— Con gái có thì. Con trai cũng đâu thể sống mãi một mình.
Anh không đáp. Đêm ấy, nằm trong căn phòng cũ, nghe tiếng mưa chảy qua mái hiên, anh chợt thấy mệt.
Mệt vì chờ đợi.
Mệt vì không biết mình đang chờ điều gì.
Anh nhớ đến căn nhà nhỏ đã từng dẫn Tâm đi xem.
Bức tường khi ấy còn thơm mùi vôi mới, giờ có lẽ đã có một gia đình khác dọn vào. Khoảng sân nhỏ anh từng định trồng hoa hồng cho cô, không biết bây giờ người ta đã lát gạch hay chưa. Có những giấc mơ không tan vỡ trong một ngày. Nó chỉ lặng lẽ được người ta đem cất đi, sau nhiều lần mang ra mà không biết đặt vào đâu.
Ở cơ quan anh có một cô gái tên Yến. Yến làm cùng bộ phận kinh doanh, nhỏ hơn anh vài tuổi. Cô thông minh, nhanh nhẹn, biết cách nói chuyện và luôn xuất hiện với vẻ chỉn chu khiến người khác yên tâm. Yến không bí ẩn như Tâm. Cô nói rõ điều mình thích, điều mình không thích.
Khi vui, cô cười lớn.
Khi giận, cô nói thẳng.
Ở bên Yến, anh không phải đoán.
Sau những tháng ngày yêu một người luôn giấu những nỗi buồn vào sau ánh mắt, sự rõ ràng ấy khiến anh thấy dễ chịu. Ban đầu, họ chỉ là đồng nghiệp. Yến thường giúp anh sắp xếp giấy tờ, nhắc anh những cuộc hẹn hay bị quên. Những hôm làm việc muộn, cô gọi thêm cho anh một suất cơm.
Có lần cô đùa:
— Anh sống thế này thì ai dám lấy.
Anh cười:
— Chắc phải tìm người nào gan lắm.
Yến nhìn anh.
— Biết đâu có người đang chờ anh hỏi.
Câu nói ấy đi qua như một cơn gió nhẹ.
Nhưng anh nhớ.
Không phải vì anh đã yêu Yến. Chỉ vì lâu lắm rồi anh mới nghe một người phụ nữ nói với mình về tương lai bằng giọng chắc chắn như thế. Tâm nhận ra sự thay đổi của anh trước cả khi anh kịp nhận ra.
Anh ít đến hơn.
Những cuộc gọi ngắn dần.
Có hôm cô chờ đến khuya, chiếc điện thoại vẫn im lặng.
Sáng hôm sau anh nhắn:
“Anh bận.”
Chỉ hai chữ.
Tâm đọc rất lâu.
Rồi cô xóa tin nhắn, như thể xóa đi thì lòng mình sẽ bớt đau.
Cô không trách.
Không hỏi.
Cô hiểu có những người mệt mỏi vì phải đứng mãi trước một cánh cửa không mở.
Chính cô là người đã khép cánh cửa ấy. Nhưng điều cô không ngờ là khi người ta quay lưng, mình vẫn đau đến vậy. Mỗi lần cơn đau ở ngực kéo đến, Tâm thường ngồi yên bên cửa sổ, chờ nó đi qua. Chiếc phong bì kết quả khám bệnh vẫn nằm trong ngăn tủ dưới cùng, được kẹp giữa những bức thư anh từng gửi từ Đức.
Có đêm cô mở ra đọc.
Những dòng chữ đã nhạt mực:
“Sau này anh sẽ về.”
“Anh sẽ làm một căn nhà nhỏ.”
“Em trồng hoa, anh tưới.”
Những lời hứa khi viết ra thường rất đẹp.
Chỉ có thời gian mới biết chúng có đủ sức đi hết một đời hay không.
Một buổi chiều cuối năm, anh hẹn Tâm ở căn phòng trọ của cô.
Trời lạnh.
Gió lùa qua khe cửa mang theo mùi khói đốt lá từ đâu đó.
Tâm pha trà.
Anh ngồi rất lâu mà không uống.
Cô biết anh sắp nói điều gì.
Có những lời chia tay chưa cần cất lên, căn phòng đã lạnh đi trước.
Anh nhìn cô.
— Tâm này...
— Vâng.
— Anh nghĩ chúng ta nên dừng lại.
Bàn tay đang cầm ấm trà của cô khẽ run.
Chỉ một chút thôi.
Rồi cô đặt xuống.
— Anh đã quyết định rồi à?
Anh không trả lời ngay.
Anh muốn cô níu kéo.
Muốn cô hỏi vì sao.
Muốn cô nói rằng cô vẫn yêu anh, rằng cô sẽ thay đổi, rằng cô đồng ý cưới. Nhưng Tâm chỉ ngồi im. Sự im lặng ấy khiến anh tổn thương hơn bất kỳ lời trách móc nào.
Anh nói:
— Anh không thể chờ mãi một điều em không muốn.
Tâm nhìn anh.
Trong ánh mắt cô có điều gì đó gần như tuyệt vọng.
Nhưng giọng nói vẫn bình thản:
— Em hiểu.
Hai chữ ấy khép lại hai năm yêu nhau.
Dễ dàng đến mức anh thấy cay đắng.
Anh đứng dậy.
Tâm cũng đứng lên.
Khoảng cách giữa họ chỉ vài bước chân, nhưng không ai tiến về phía ai. Bên ngoài, gió đập vào cửa sổ. Một chậu hoa nhỏ trên bậu cửa nghiêng đi. Tâm vội đưa tay đỡ lấy. Cô cúi mặt rất lâu, như thể chỉ cần ngẩng lên, mọi điều cô cố giữ sẽ vỡ ra.
Anh nhìn thấy.
Nhưng lúc ấy anh lại nghĩ cô lạnh lùng. Người ta thường chỉ hiểu được nước mắt của người khác sau khi đã đi quá xa khỏi họ.
Trước khi anh ra cửa, Tâm gọi:
— Tuấn.
Anh quay lại.
Cô nhìn anh thật lâu.
Dường như có một câu gì đó đã lên đến môi.
Nhưng cuối cùng cô chỉ nói:
— Anh sống tốt nhé.
Anh gật đầu.
— Em cũng vậy.
Cánh cửa khép lại.
Tiếng bước chân anh xa dần trên hành lang.
Tâm đứng phía trong, một tay đặt lên ngực.
Cơn đau đến nhanh hơn mọi lần.
Cô ngồi thụp xuống bên cánh cửa vừa khép, nhưng không khóc thành tiếng.
Chỉ có những giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay.
Rất chậm.
Rất ít.
Như thể cô sợ cả căn phòng nghe thấy.
Vài tuần sau, anh nghe bạn bè nói Tâm đã nghỉ việc một thời gian.
Anh định gọi.
Nhưng rồi thôi.
Có những cuộc gọi không thực hiện vì lòng tự trọng.
Có những lời hỏi thăm không nói ra vì người ta sợ mình yếu lòng.
Anh lao vào công việc.
Yến ở bên cạnh anh nhiều hơn. Mọi chuyện diễn ra tự nhiên đến mức chính anh cũng không biết từ khi nào mình bắt đầu đưa Yến về sau giờ làm, từ khi nào quen với việc có một người ngồi bên cạnh trong những bữa cơm tối.
Yến khác Tâm.
Cô không để anh phải chờ.
Khi anh hỏi:
— Nếu anh muốn cưới em thì sao?
Yến nhìn thẳng vào mắt anh.
— Em đồng ý.
Một câu trả lời gọn gàng.
Không nước mắt.
Không khoảng lặng.
Không những câu nói khiến anh phải suy nghĩ cả đêm.
Anh thấy lòng nhẹ đi.
Anh tin rằng đó là bình yên.
Có lẽ trong một giai đoạn nào đó của đời mình, người ta rất dễ nhầm sự rõ ràng với hạnh phúc. Trước ngày cưới không lâu, anh tìm đến Tâm một lần cuối. Không phải để quay lại. Chỉ để nói cho cô biết anh sắp kết hôn. Anh tự nhủ đó là sự tử tế cần thiết. Nhưng sâu trong lòng, có lẽ anh vẫn muốn nhìn xem cô có buồn không.
Tâm mở cửa.
Cô gầy hơn trước.
Gương mặt nhợt nhạt.
Trên bàn có mấy lọ thuốc nhỏ.
Anh nhìn thấy nhưng không hỏi.
Tâm rót nước cho anh.
— Anh sắp cưới.
Anh nói.
Chiếc cốc trong tay cô dừng lại giữa chừng.
Rồi cô đặt xuống rất khẽ.
— Vâng.
— Là Yến, người làm cùng cơ quan với anh.
— Em biết.
Anh ngạc nhiên.
— Sao em biết?
— Có người quen nói.
Căn phòng im lặng.
Anh nhìn quanh.
Mọi thứ vẫn như cũ.
Chậu hoa trên bậu cửa đã nở thêm vài bông nhỏ.
Bức ảnh hai người từng chụp chung không còn trên bàn.
Không hiểu sao anh thấy hụt hẫng.
Tâm hỏi:
— Anh có hạnh phúc không?
— Có.
Anh trả lời nhanh hơn cần thiết.
Tâm cười.
— Vậy thì tốt.
Nụ cười ấy khiến anh khó chịu.
Anh muốn cô buồn.
Muốn cô hối tiếc.
Muốn ít nhất một lần cô thừa nhận rằng đã đánh mất anh.
Anh hỏi:
— Em thật sự không thấy tiếc sao?
Tâm cúi xuống.
— Tiếc chứ.
Tim anh đập mạnh.
Nhưng câu tiếp theo của cô lại rất nhẹ:
— Có điều, tiếc không phải lúc nào cũng giữ được người.
Anh nhìn cô.
Không hiểu.
Hoặc không muốn hiểu.
Trước khi anh về, Tâm bỗng hỏi:
— Từ trước đến nay, anh đã dành cho em nhiều lắm phải không?
Anh cau mày.
— Em hỏi vậy làm gì?
Cô cười nhạt.
— Em chỉ nghĩ... trên đời này chẳng có gì nên mắc nợ nhau.
Anh im lặng.
Tâm nói tiếp, giọng bình thản đến lạnh lùng:
— Những gì anh từng cho em, anh cứ tính đi. Coi như giữa chúng ta sòng phẳng.
Câu nói ấy khiến anh chết lặng. Anh nhìn cô như nhìn một người xa lạ. Tất cả những ngày đã qua, những buổi chiều đi dưới mưa, những lần ngồi bên nhau đến khuya, những câu nói về căn nhà nhỏ và giàn hoa trước cửa... bỗng trở nên rẻ rúng trong một khoảnh khắc.
Anh hỏi rất chậm:
— Em coi tình cảm của chúng ta là thứ có thể tính bằng tiền sao?
Tâm không đáp.
Cô quay mặt nhìn ra cửa sổ.
Nếu anh bước đến gần, có lẽ anh sẽ thấy môi cô đang run.
Nhưng anh không bước.
Sự tổn thương giữ anh lại.
Anh nói:
— Anh không ngờ em là người như thế.
Tâm nhắm mắt.
Câu nói ấy đi qua cô như một nhát cắt.
Nhưng khi quay lại, cô vẫn cười.
— Bây giờ anh biết rồi.
Anh đứng dậy.
Không nói thêm.
Cánh cửa lần nữa khép lại.
Lần này, anh đi nhanh hơn.
Phía sau, Tâm dựa vào tường.
Chiếc cốc trên bàn rơi xuống nền, vỡ thành nhiều mảnh.
Cô ngồi giữa những mảnh vỡ ấy rất lâu.
Bàn tay đặt lên bụng.
Một sinh linh bé nhỏ đang lớn lên trong cô.
Một bí mật mà cô đã quyết định mang theo đến hết đời.
Vài ngày sau, anh gửi cho Tâm toàn bộ số tiền dành dụm từ những năm lao động ở Đức.
Năm nghìn đô la.
Và hai mươi triệu đồng.
Kèm theo một mảnh giấy: “Nếu sau này em cũng muốn sòng phẳng với ai như thế, hãy nói trước với họ. Đừng để họ phải hiểu lầm tình yêu của mình suốt từng ấy năm.”
Tâm nhận phong bì vào một chiều mưa.
Cô đọc lá thư một lần.
Rồi thêm một lần nữa.
Chị gái cô đứng bên hỏi:
— Em có định trả lại không?
Tâm lắc đầu.
— Không.
— Sao lại giữ?
Cô đặt tay lên bụng.
— Vì đây là tiền của cha nó.
Chị gái nhìn cô, môi mấp máy nhưng không nói được gì. Tâm mở cuốn sổ tiết kiệm. Nộp toàn bộ số tiền vào đó. Ở phần người thụ hưởng, cô để trống.
Tối hôm ấy, chị gái nghe cô cười trong phòng. Một tiếng cười rất lạ. Không hẳn vui. Cũng không hẳn buồn. Giống như khi người ta đã tự tay đẩy người mình yêu ra khỏi đời mình, rồi phải giả vờ rằng đó là điều mình muốn.
Đám cưới của anh và Yến được tổ chức vào một ngày nắng đẹp.
Cả nhà đều vui.
Mẹ anh mặc áo dài mới, đi lại giữa những bàn tiệc với gương mặt rạng rỡ.
Bạn bè nâng ly chúc mừng.
Ai cũng nói họ đẹp đôi.
Yến trong bộ váy trắng, tươi tắn và tự tin.
Anh đứng bên cạnh cô, mỉm cười trước những lời chúc tụng.
Trong khoảnh khắc ấy, anh thực sự tin mình đã lựa chọn đúng.
Một người vợ ngoan.
Một công việc ổn định.
Một mái nhà đang chờ.
Một tương lai không còn những câu hỏi.
Chỉ có lúc nhạc cưới vang lên, anh bất chợt nhớ đến một quán cà phê cũ và câu nói của Tâm:
“Em thích làm người tình hơn.”
Anh nâng ly uống cạn.
Cố xua ký ức ấy đi.
Những tháng đầu sau cưới trôi qua khá yên ổn.
Yến biết vun vén.
Cô mua rèm mới, thay bộ bàn ghế, sắp xếp căn nhà theo đúng những gì anh từng hình dung về một gia đình.
Nhưng rồi anh dần nhận ra, một ngôi nhà đủ đồ đạc chưa chắc đã có hơi ấm.
Yến thường về muộn.
Điện thoại của cô luôn úp xuống bàn.
Những cuộc gọi bất chợt được mang vào phòng riêng.
Anh hỏi, cô bảo là công việc.
Anh tin.
Hoặc cố tin.
Đến tháng thứ tư sau đám cưới, anh phát hiện một tin nhắn chưa kịp xóa.
Chỉ một dòng ngắn:
“Mai anh đón em ở chỗ cũ.”
Không có gì quá rõ ràng.
Nhưng cũng đủ để một người chồng hiểu.
Anh không làm ầm lên.
Không hỏi ngay.
Suốt đêm ấy anh ngồi ngoài phòng khách, nghe tiếng đồng hồ chạy.
Từng tiếng một.
Gần sáng, Yến bước ra.
Cô nhìn anh.
Anh đưa điện thoại lên.
— Chỗ cũ là đâu?
Yến im lặng.
Sự im lặng ấy khác hoàn toàn với sự im lặng của Tâm.
Một bên là im lặng để bảo vệ người mình yêu.
Một bên là im lặng vì đã không còn gì để chối.
Nhưng khi ấy, anh chưa đủ bình tĩnh để hiểu sự khác nhau ấy.
Cuộc hôn nhân chỉ kéo dài bảy tháng.
Bảy tháng đủ để một căn nhà vừa kịp có mùi của người mới rồi lại trở nên lạnh lẽo.
Không có những trận cãi vã lớn.
Không có cảnh tượng ồn ào.
Chỉ có những bữa cơm không ai nói.
Những đêm nằm quay lưng.
Những cánh cửa đóng mạnh hơn bình thường.
Ngày ra tòa, Yến mặc chiếc áo màu xám.
Cô ký vào giấy nhanh chóng. Anh nhìn bàn tay từng đeo nhẫn cưới cho mình, bỗng thấy tất cả giống như một giấc mơ ngắn.
Ra khỏi tòa, trời nắng.
Đường phố đông người.
Yến lên taxi đi trước.
Anh đứng lại một mình.
Lần đầu tiên, anh hiểu rằng có những cuộc hôn nhân dù đủ lễ nghi, đủ lời chúc phúc, vẫn có thể tan nhanh hơn một cuộc tình chưa từng có danh phận.
Sau ly hôn, anh uống rượu nhiều.
Ban đầu chỉ vài chén sau giờ làm.
Rồi thành những đêm về muộn.
Mẹ anh không hỏi.
Bà chỉ để đèn ngoài hiên.
Có hôm anh về, thấy bà ngủ quên trên ghế.
Chiếc áo khoác vẫn đặt bên cạnh, như thể bà định chờ con trai rồi lại mỏi mệt quá.
Anh đứng nhìn rất lâu.
Tự nhiên thấy mình đã già đi.
Sau đó anh xin nghỉ việc.
Chuyển sang kinh doanh.
Có lẽ vì không còn gì để níu giữ, anh lao vào công việc như một người chạy trốn.
Kỳ lạ thay, việc làm ăn lại thuận lợi.
Tiền bạc đến nhanh.
Các mối quan hệ mở rộng.
Người ta nhìn anh và nói anh thành đạt.
Anh cười.
Nhưng trong những buổi tối trở về căn nhà đầy đủ tiện nghi, anh vẫn nghe thấy một khoảng trống âm thầm lớn lên trong lòng.
Đôi khi chỉ một mùi trà cũ.
Một nhành hoa ngoài ban công.
Một cơn mưa đầu mùa.
Cũng đủ khiến anh nhớ đến Tâm.
Anh không nhớ bằng sự dịu dàng.
Mà bằng một nỗi giận chưa nguôi.
Trong ký ức của anh, Tâm vẫn là người con gái đã biến tình yêu thành một món nợ. Anh chưa biết rằng chính mình mới là người đang mắc nợ. Mắc một lời xin lỗi chưa từng nói. Mắc một sự thật chưa từng hiểu. Và mắc một người con gái đã rời khỏi đời anh, nhưng chưa bao giờ thật sự rời khỏi trái tim mình. Nhiều năm sau, khi nhắc đến cô, anh vẫn gọi bằng một cái tên đầy cay nghiệt. Không phải vì anh hết yêu. Mà bởi đôi khi, người ta phải ghét một người thật nhiều để có thể tiếp tục sống mà không quay lại tìm họ. Chỉ tiếc rằng có những khoảng cách, một khi đã đi qua quá lâu, lúc muốn trở về thì phía bên kia đã không còn ai đứng đợi.
TRỞ VỀ
Nhiều năm sau, vào một buổi chiều cuối thu, anh bất chợt nhớ đến Tâm. Nỗi nhớ đến không có báo trước. Nó bắt đầu từ một chậu hoa nhỏ đặt trước cửa một cửa hàng trên phố. Những bông hoa màu tím nhạt, cánh mỏng, hơi nghiêng trong gió. Anh đứng lại nhìn rất lâu, đến mức người bán hàng phải bước ra hỏi:
— Anh muốn mua hoa à?
Anh lắc đầu.
— Không. Tôi chỉ thấy quen.
Người bán hàng mỉm cười rồi quay vào. Anh vẫn đứng đó. Có những thứ không hề giống một người, nhưng lại khiến ta nhớ đến người ấy hơn cả một khuôn mặt. Tâm từng nói cô thích mọi loài hoa, miễn là chúng còn nở. Câu nói ấy tưởng đã chìm xuống đáy ký ức từ lâu, vậy mà chiều hôm đó, giữa phố đông, nó bỗng trở về nguyên vẹn. Anh đi bộ thêm một đoạn. Gió mang theo mùi khói lá khô.
Thành phố đã đổi khác rất nhiều. Những con đường cũ rộng hơn, những dãy nhà mới mọc lên, quán cà phê anh và Tâm từng ngồi đã biến thành một cửa hàng quần áo sáng choang. Chỉ có cái lạnh cuối năm dường như vẫn thế. Nó vẫn len qua cổ áo. Vẫn khiến người ta nhớ đến những điều tưởng đã quên. Tối ấy, anh uống rượu cùng vài người bạn cũ. Câu chuyện quanh bàn lúc đầu chỉ là chuyện làm ăn, chuyện nhà cửa, chuyện con cái. Đến khi men rượu đã ngấm, một người vô tình nhắc đến những năm tháng anh mới từ Đức trở về.
Anh im lặng.
Rồi không hiểu vì sao lại hỏi:
— Có ai còn biết tin Tâm không?
Mọi người nhìn nhau.
Một người bảo nghe đâu cô đã nghỉ việc từ lâu.
Người khác nói hình như cô chuyển chỗ ở.
Không ai biết chắc.
Anh cười nhạt:
— Cũng phải. Lâu quá rồi.
Anh nâng chén uống cạn.
Sau đó, khi chỉ còn hai anh em ngồi lại, tôi mới nghe anh nói, giọng như thể đang hỏi chính mình:
— Không biết giờ cô ấy sống ra sao.
Tôi nhìn anh. Nhiều năm đã đi qua, nhưng mỗi lần nhắc đến Tâm, trong mắt anh vẫn có một thứ ánh sáng rất khó gọi tên. Không hẳn yêu thương. Cũng không hẳn giận dữ. Nó giống một vết thương đã kín miệng nhưng chưa bao giờ lành hẳn.
Tôi nói:
— Muốn biết thì tìm đến tận nơi.
Anh cười:
— Để làm gì?
— Thì để biết.
Anh không đáp.
Ngoài cửa sổ, mưa bắt đầu rơi.
Rất nhẹ.
Anh ngồi thêm một lúc rồi đứng dậy.
Trước khi đi, anh hỏi:
— Em còn nhớ nhà cô ấy không?
Tôi gật đầu. Anh không nói gì thêm. Nhưng tôi biết, chuyến trở về ấy đã bắt đầu từ giây phút đó. Ba ngày sau, anh lái xe đến khu phố cũ. Con đường dẫn vào nhà Tâm hẹp hơn trong trí nhớ. Hoặc có lẽ vì nhiều năm qua anh đã quen đi trên những đại lộ rộng, nên khi trở lại nơi này, mọi thứ đều trở nên bé nhỏ. Những căn nhà cũ vẫn chen nhau sau hàng cây. Một tiệm sửa xe đã thay cho quán nước đầu ngõ. Bức tường loang lổ nơi anh từng đứng chờ Tâm giờ được sơn lại màu vàng nhạt.
Anh đi chậm. Đến cuối con hẻm, anh dừng lại. Căn nhà vẫn còn đó. Cánh cổng sắt đã hoen gỉ. Chậu hoa trên bậu cửa không còn, thay vào đó là một giàn dây leo phủ gần kín ô cửa sổ. Một vài bông hoa tím nhỏ nở muộn, lay động trong gió.
Anh ngồi trong xe rất lâu.
Tay vẫn đặt trên vô lăng.
Anh đã từng nghĩ đến việc quay lại tìm Tâm nhiều lần. Có những đêm say, anh đã lấy điện thoại ra, dò lại số cũ rồi thôi. Có lần đi ngang khu phố này, anh bảo tài xế chạy chậm, nhưng cuối cùng vẫn không dừng.
Anh luôn tự nhủ rằng mình không còn gì để nói. Rằng một người đã từng biến tình yêu thành sự sòng phẳng thì không đáng để anh quay lại. Nhưng sâu trong lòng, có lẽ anh sợ một điều khác.
Sợ gặp Tâm.
Sợ thấy cô đã có một gia đình.
Sợ cô nhìn anh bình thản như nhìn một người quen cũ.
Hoặc sợ nhận ra rằng sau tất cả những giận dữ, mình vẫn còn yêu.
Chiều hôm ấy, anh đã gần như định quay xe.
Đúng lúc đó, từ trong căn nhà vọng ra tiếng trẻ con khóc.
Tiếng khóc rất nhỏ.
Lúc đầu chỉ là vài tiếng ngắt quãng, sau đó lớn dần lên.
Anh ngồi im.
Không hiểu sao, tiếng khóc ấy khiến lòng anh dịu lại.
Anh nghĩ có lẽ Tâm đã lấy chồng.
Có lẽ đứa trẻ là con cô.
Ý nghĩ ấy làm anh đau, nhưng cũng khiến anh thấy mọi việc trở nên đơn giản hơn. Một người đã có gia đình sẽ không còn là quá khứ cần phải tìm lại. Anh chỉ cần gõ cửa, hỏi thăm vài câu, rồi ra về. Thế là đủ, anh bước xuống xe, gió lùa qua con hẻm.
Chiếc cổng phát ra một tiếng kẽo kẹt khi anh đẩy nhẹ.
Anh đứng trước cánh cửa gỗ đã cũ.
Bàn tay giơ lên rồi dừng lại giữa không trung.
Phải mất một lúc, anh mới gõ.
Ba tiếng.
Không mạnh.
Phía trong có tiếng chân người.
Tiếng trẻ vẫn khóc.
Rồi cánh cửa mở ra.
Người đứng trước mặt anh không phải Tâm.
Đó là một người phụ nữ lớn tuổi hơn, có gương mặt rất giống cô. Đôi mắt, sống mũi, cả cách hơi nghiêng đầu khi nhìn người đối diện đều khiến anh sững lại.
Người phụ nữ nhìn anh thật lâu.
Rồi khẽ nói:
— Tuấn phải không?
Anh ngạc nhiên.
— Vâng.
Bà mở rộng cửa.
— Vào nhà đi em.
Anh vẫn đứng yên.
— Chị là...
— Chị gái của Tâm.
Chỉ một câu nói.
Nhưng không hiểu sao, tim anh bỗng đập mạnh.
Anh bước vào.
Căn nhà gần như không thay đổi. Bộ bàn ghế gỗ cũ vẫn đặt sát tường. Chiếc tủ nhỏ nơi Tâm từng cất những bức thư vẫn còn nguyên. Trên bàn là một bình hoa tím, giống hệt loại hoa anh vừa thấy ngoài phố mấy ngày trước.
Tiếng trẻ con vọng từ căn phòng phía trong.
Anh ngồi xuống.
Người phụ nữ rót nước.
Bàn tay bà chậm rãi, như đang tìm cách trì hoãn một điều khó nói.
Anh nhìn quanh.
Không có dấu hiệu của một người đàn ông sống trong nhà.
Không có ảnh cưới.
Chỉ có những bức ảnh nhỏ treo dọc bức tường.
Ban đầu anh không để ý.
Đến khi nhìn kỹ, anh mới nhận ra một vài tấm trong đó là ảnh của mình.
Một bức chụp anh đứng bên bờ hồ.
Một bức khác chụp hai người dưới hàng cây.
Có cả bức ảnh cũ khi anh mới trở về từ Đức, mặc chiếc áo khoác dài, tóc còn dày và gương mặt chưa có những dấu vết của thời gian.
Anh đứng dậy.
Bước đến gần.
— Sao lại...
Người phụ nữ nhìn anh.
Đôi mắt đỏ nhưng giọng vẫn bình tĩnh:
— Tâm giữ tất cả.
Anh quay lại.
— Tâm đâu rồi chị?
Căn phòng im đi.
Tiếng trẻ con phía trong cũng vừa ngừng khóc.
Người phụ nữ ngồi xuống.
Bà nắm chặt hai bàn tay vào nhau.
— Tâm mất rồi.
Anh nghe rất rõ câu nói ấy.
Từng chữ một.
Nhưng phải mất một lúc lâu, anh mới hiểu được ý nghĩa của chúng.
Anh đứng bất động.
Ngoài hiên, một chiếc lá rơi xuống bậc cửa.
— Chị nói gì?
Giọng anh khàn đi.
— Tâm mất rồi, Tuấn ạ.
— Khi nào?
— Hơn ba năm trước.
Anh lùi lại một bước.
Chiếc ghế chạm vào chân.
Anh ngồi xuống như thể đầu gối bỗng không còn sức.
Ba năm.
Một khoảng thời gian đủ dài để người ta quen với sự vắng mặt của một người.
Nhưng cũng đủ ngắn để sự thật vẫn còn nguyên sức nặng.
Anh nhìn người phụ nữ.
— Vì sao?
Bà không trả lời ngay.
Chỉ quay mặt nhìn vào căn phòng phía trong.
Rồi nói:
— Nó mất sau khi sinh con.
Anh ngẩng lên.
— Sinh con?
Người phụ nữ gật đầu.
Trong đầu anh hiện lên tiếng trẻ vừa khóc.
Một cảm giác rất lạ chạy dọc sống lưng.
Anh muốn hỏi thêm, nhưng cổ họng nghẹn lại.
Bà đứng dậy.
— Em vào đây.
Anh đi theo.
Căn phòng nhỏ sáng dịu bởi ánh nắng cuối ngày. Bên cửa sổ kê một chiếc giường trẻ con. Một bé gái khoảng ba tuổi đang ngồi giữa những con thú bông. Nó có đôi mắt rất sáng, đôi môi đầy, gương mặt thanh tú. Vừa nhìn thấy anh, nó ngừng nghịch. Hai người nhìn nhau. Đứa trẻ hơi nghiêng đầu. Cử chỉ ấy làm anh khựng lại. Anh từng nhìn thấy cách nghiêng đầu ấy ở Tâm, mỗi khi cô chăm chú nghe anh kể chuyện.
Nhưng mái tóc của đứa bé lại xoăn nhẹ.
Giống anh.
Rất giống.
Người phụ nữ đứng phía sau, nói nhỏ:
— Đây là An.
Đứa trẻ nhìn anh một lúc rồi mỉm cười.
Một nụ cười rất tự nhiên.
Như thể nó đã từng biết anh từ lâu.
Anh bước đến gần.
Bàn tay đưa ra nhưng không dám chạm.
— Cháu... là con của ai?
Câu hỏi vừa thốt ra, chính anh cũng thấy nó vô nghĩa.
Người phụ nữ không trả lời trực tiếp.
Bà lấy từ ngăn tủ một chiếc hộp gỗ.
Đặt lên bàn.
— Trước khi mất, Tâm dặn nếu có một ngày em quay lại, chị phải đưa em những thứ này.
Anh nhìn chiếc hộp.
Nắp hộp đã bạc màu.
Có một vết xước nhỏ ở góc.
Tâm từng dùng nó để cất ảnh và thư.
Anh nhận ra.
Bà mở hộp.
Bên trong là một cuốn sổ tiết kiệm, vài tập giấy và một xấp thư buộc bằng sợi dây màu xanh. Trên cuốn sổ có ghi tên đứa trẻ. Số tiền gửi ban đầu là năm nghìn đô la cùng hai mươi triệu đồng. Anh nhìn con số ấy. Không cần ai giải thích, anh vẫn nhớ. Đó là toàn bộ số tiền anh từng gửi cho Tâm sau ngày chia tay. Số tiền của sự giận dữ. Số tiền của một người đàn ông muốn dùng sự sòng phẳng để trả lại một vết thương.
Anh cầm cuốn sổ.
Hai bàn tay run lên.
— Cô ấy giữ lại sao?
— Không phải cho nó.
Người phụ nữ nhìn về phía đứa trẻ.
— Cho con bé.
Anh cúi xuống trang đầu. Bên dưới tên người gửi tiền, Tâm ghi bằng nét chữ quen thuộc: “Tiền của ba dành cho con.”
Chỉ một dòng.
Không giải thích.
Không trách móc.
Anh nhắm mắt.
Một cảm giác lạnh buốt lan trong lồng ngực.
Người phụ nữ ngồi xuống đối diện.
— Tâm biết mình bị bệnh tim từ nhỏ.
Anh mở mắt.
— Bệnh tim?
— Bẩm sinh. Nó giấu em.
Căn phòng bỗng trở nên rất yên.
Anh nhớ lại những lần Tâm dừng giữa phố.
Bàn tay đặt lên ngực.
Những hôm cô mệt.
Chiếc phong bì vàng ở bệnh viện.
Những lọ thuốc trên bàn ngày anh đến báo tin cưới.
Từng chi tiết nhỏ hiện về.
Rõ ràng.
Tàn nhẫn.
Hóa ra mọi dấu hiệu đều đã ở đó.
Chỉ là anh chưa từng nhìn đủ lâu.
— Bác sĩ nói nó không nên có thai.
Người phụ nữ tiếp tục.
— Nguy hiểm đến tính mạng.
Anh nhìn đứa trẻ đang ngồi chơi cạnh cửa sổ.
— Vậy tại sao...
Bà quay đi.
— Vì nó muốn giữ con.
— Cô ấy có thể nói với tôi.
Lần đầu tiên giọng anh lớn lên.
Không phải giận người trước mặt.
Mà giận một sự thật đã xảy ra quá lâu.
— Cô ấy phải nói với tôi.
Người phụ nữ im lặng.
Một lúc sau, bà mới đáp:
— Nó biết lúc ấy em sắp cưới.
Anh nói nhanh:
— Nhưng đó là con tôi.
Bà nhìn anh.
— Chính vì là con em nên nó càng không muốn nói.
Anh sững lại.
— Nó sợ em bỏ cuộc hôn nhân để quay lại vì trách nhiệm. Nó sợ nếu em biết bệnh của nó, em sẽ ở lại vì thương hại. Cả đời Tâm sợ nhất là trở thành gánh nặng của người khác.
— Tôi chưa từng xem cô ấy là gánh nặng.
— Nhưng nó không biết.
Một câu nói rất nhẹ.
Lại khiến anh không còn gì để đáp.
Người phụ nữ nhìn xuống xấp thư trong hộp.
— Sau ngày em báo tin cưới, nó đã định nói. Nhưng rồi lại thôi.
— Vì sao?
— Nó bảo, em đã tìm được một người có thể cùng em đi hết đời. Còn nó thì không.
Anh cúi đầu.
Câu nói năm xưa hiện về:
“Em thích làm người tình hơn.”
Lúc ấy anh từng nghĩ Tâm sợ trách nhiệm.
Sợ hôn nhân.
Sợ những ngày tháng bình thường của một người vợ.
Bây giờ anh mới hiểu.
Cô không sợ làm vợ.
Cô chỉ sợ trở thành người vợ không thể đi cùng chồng đến cuối đời.
— Còn câu nói ấy...
Anh ngừng lại.
Không thể nhắc nguyên vẹn.
Người phụ nữ hiểu.
— Câu chuyện tiền bạc phải không?
Anh gật đầu.
— Tâm cố tình nói như vậy.
— Tại sao?
— Để em ghét nó.
Bà nói rất chậm.
— Nó bảo, nếu em còn thương thì sẽ còn quay lại. Chỉ khi em khinh nó, em mới có thể yên lòng bước sang một đời khác.
Anh ngẩng lên.
Trong mắt không có nước.
Chỉ có một khoảng trống rất sâu.
— Cô ấy nghĩ tôi sẽ sống yên lòng sao?
Người phụ nữ không trả lời.
Có lẽ trên đời này, không ai có thể trả lời thay một người đã mất.
Đứa bé bỗng đứng dậy.
Nó ôm một con búp bê nhỏ, bước đến gần anh.
— Bác là ai?
Anh nhìn con bé.
Môi mấp máy.
Nhưng không nói được.
Người phụ nữ khẽ bảo:
— An, đây là ba con.
Đứa trẻ đứng yên.
Nó quay sang nhìn dì, rồi nhìn anh.
Dường như từ “ba” là một từ quen thuộc nhưng chưa bao giờ có hình dáng.
Nó tiến thêm một bước.
— Ba thật à?
Anh gật đầu.
Rất khẽ.
Đứa trẻ không reo lên.
Không chạy đến ôm anh như trong những câu chuyện người ta thường kể.
Nó chỉ nhìn thật lâu.
Rồi đưa bàn tay nhỏ xíu chạm vào má anh.
— Ba có giống trong ảnh không?
Anh khựng lại.
— Ảnh nào?
Nó quay về phía tủ, lấy ra một bức ảnh đã cũ.
Là ảnh anh đứng bên Tâm, chụp dưới hàng cây mùa thu.
Góc ảnh đã mềm đi vì được cầm nhiều lần.
— Mẹ bảo đây là ba.
Anh cầm bức ảnh.
Không biết từ bao giờ, mắt mình đã nhòe.
Nhưng anh không khóc thành tiếng.
Chỉ kéo đứa trẻ vào lòng.
Ban đầu con bé hơi cứng người.
Rồi nó dựa đầu lên vai anh.
Một mùi thơm rất nhẹ từ mái tóc.
Mùi sữa.
Mùi nắng.
Và thoảng đâu đó, một mùi hương khiến anh nhớ đến Tâm.
Anh nhắm mắt.
Suốt nhiều năm, anh đã tin mình là người bị tổn thương. Tin rằng Tâm đã phản bội ý nghĩa của tình yêu họ từng có.
Tin rằng mình bỏ đi vì lòng tự trọng.
Đến lúc ấy anh mới hiểu, người bị bỏ lại không phải anh.
Mà là cô.
Một mình với căn bệnh.
Một mình với đứa con chưa chào đời.
Một mình chịu tất cả sự khinh miệt của người mình yêu nhất.
Chỉ để anh có thể bước tiếp.
Người phụ nữ đặt xấp thư lên bàn.
— Tâm viết rất nhiều.
— Gửi cho tôi?
— Không. Nó không gửi.
— Vì sao?
— Có lẽ vì có những điều chỉ viết ra để tự mình chịu đựng.
Anh nhìn những phong thư.
Trên mỗi phong bì đều ghi tên anh.
Có lá đã ngả màu.
Có lá chỉ viết ngày tháng.
Có một lá được đặt riêng, bên ngoài ghi:
“Gửi anh, nếu một ngày anh trở về.”
Anh cầm lên.
Ngón tay dừng ở mép giấy.
Anh muốn mở.
Nhưng lại sợ.
Sợ từng dòng chữ bên trong sẽ làm sống lại một người anh vừa biết đã mất.
Sợ Tâm sẽ hiện ra quá gần.
Sợ giọng cô sẽ vang lên, vẫn dịu dàng như năm nào.
Cuối cùng, anh đặt lá thư xuống.
— Tôi có thể mang những thứ này về không?
Người phụ nữ gật đầu.
— Nó để lại cho em.
Anh ôm chiếc hộp.
Đứa trẻ vẫn đứng bên cạnh.
Nó níu nhẹ tay áo anh.
— Ba về à?
Anh nhìn con. Một câu hỏi rất bình thường. Nhưng khiến anh thấy cả cuộc đời mình như vừa rẽ sang một hướng khác. Anh ngồi xuống ngang tầm mắt con bé.
— Con có muốn đi cùng ba không?
Nó quay sang nhìn dì.
Người phụ nữ mỉm cười, nhưng mắt đỏ.
— Con ở đây với dì cũng được. Khi nào quen ba rồi thì tính.
Anh hiểu. Không ai có thể bước vào đời một đứa trẻ chỉ bằng một sự thật muộn màng.
Tình thân cũng cần thời gian.
Như mọi tình yêu khác.
Anh xoa đầu con.
— Ngày mai ba lại đến.
— Thật không?
— Thật.
— Ba đừng quên nhé.
Anh lặng đi. Câu nói ấy giống một lời van xin hơn là một lời nhắc. Có lẽ đứa trẻ đã quen với việc chỉ nhìn thấy ba trong ảnh. Anh nắm bàn tay bé nhỏ.
— Ba sẽ không quên nữa.
Khi anh bước ra khỏi căn nhà, trời đã tối. Con hẻm lên đèn. Gió thổi qua giàn hoa trước cửa, làm những cánh tím rung nhẹ. Anh đứng lại nơi bậc thềm.
Người phụ nữ gọi với theo:
— Tuấn.
Anh quay lại.
Bà đưa cho anh một chiếc chìa khóa nhỏ.
— Chìa ngăn tủ của Tâm. Trong đó còn một ít đồ.
Anh nhận lấy.
— Cảm ơn chị.
Bà nhìn anh.
— Đừng trách nó.
Anh cúi đầu.
— Tôi không còn quyền trách cô ấy.
Nói xong, anh bước đi.
Chiếc hộp gỗ được ôm chặt trước ngực. Đêm ấy anh không về nhà ngay. Anh lái xe đến bờ hồ nơi ngày trước hai người từng ngồi. Mặt nước đen và phẳng. Đèn đường hắt xuống thành những vệt dài.
Anh mở chiếc hộp.
Lấy lá thư ghi:
“Gửi anh, nếu một ngày anh trở về.”
Anh ngồi rất lâu.
Rồi mới mở.
Bên trong chỉ có vài dòng:
“Tuấn,
Nếu anh đọc được những dòng này, có lẽ em đã không còn nữa. Đừng buồn vì em đã giấu anh. Em từng muốn nói rất nhiều lần. Nhưng mỗi lần nhìn thấy anh nói về căn nhà, về những đứa trẻ, về một cuộc đời dài phía trước, em lại không đủ can đảm để kéo anh vào những ngày tháng ngắn ngủi của mình.
Em không thích làm người tình hơn người vợ.
Em chỉ biết mình không thể làm vợ anh lâu như anh mong muốn.
Nên em muốn được ở lại trong ký ức anh bằng những ngày đẹp nhất.
Còn con, xin anh đừng nhận con vì thương hại em.
Hãy nhận con nếu anh thật sự yêu nó. Số tiền anh gửi, em giữ lại cho con. Em muốn một ngày nào đó, con biết rằng ngay cả khi chưa nhìn thấy mặt, ba nó đã từng dành cho nó tất cả những gì mình có. Em xin lỗi vì đã để anh hiểu lầm. Nhưng nếu phải lựa chọn lại, có lẽ em vẫn sẽ chọn cách để anh rời đi. Bởi em yêu anh nhiều hơn mong muốn được ở bên anh.”
Lá thư dừng ở đó.
Không lời từ biệt.
Không ký tên.
Chỉ có một vệt mực nhòe ở cuối trang.
Anh gấp lá thư lại.
Mặt hồ trước mắt vẫn yên.
Một cơn gió lướt qua.
Rất nhẹ.
Anh từng nghĩ những lời xin lỗi phải được nói trước mặt nhau mới có ý nghĩa. Nhưng đêm ấy, ngồi một mình bên hồ, anh mới hiểu có những lời xin lỗi đến quá muộn không phải để người chết nghe. Mà để người sống biết mình sẽ phải mang theo điều gì trong phần đời còn lại. Anh cúi đầu bàn tay siết chặt lá thư không ai nghe thấy anh nói. Chỉ có gió và mặt nước. Tâm anh về rồi, nhưng lần này, phía bên kia khoảng cách, không còn ai trả lời.

CÔNG TY CP TƯ VẤN ĐẦU TƯ & THIẾT KẾ XÂY DỰNG MINH PHƯƠNG
Địa chỉ: Số 28B Mai Thị Lựu, Phường Đa Kao, Q.1, TPHCM
Hotline: 0903649782 - (028) 3514 6426
Email: nguyenthanhmp156@gmail.com
Xem thêm